|
Kết thúc 1 tình yêu 6 năm...
Mỗi sáng thức dậy là trống rỗng1 cảm giác rất khó chịu mà tôi ko muốn đúng ra là tối sợ,tôi ko muốn thức dậy mỗi sáng có lẽ như thế sẽ ko phải cảm giac thế này,tôi yêu em thật sự là tôi yêu em nhiều lắm,1 tình yêu 6 năm cơ mà,sau 3 năm cấp 3 và 1 năm đại học theo đuổi em đã nhận lời,và 2 năm nay tôi sống trong hạnh phúc tôi đã quá yêu em và lúc nào cũng muốn dành hết mọi điều tốt đẹp nhất cho em,em cũng đã từng bắt tôi hứa dù khó khăn vất vả đến đâu thì anh cũng sẽ mãi ở bên cạnh em anh nhé và em cũng đã từng nói em cảm thấy đang yêu và được yêu em ko bao giờ mãi mãi ko bao giờ hối hận,bố mẹ em và bố mẹ tôi cũng tán thành cho 2 đứa vậy mà tình yêu đó của tôi bây giờ chỉ đổi bằng 1 câu xin lỗi của em,có hề gì em đã yêu người khác 1 sự thật hiển nhiên tôi ko muốn cũng phải chấp nhận,6 năm trời tôi yêu em mà em nói là em nhận lời yêuu toi chỉ vì thương hại,chẳng nhẽ tôi đáng thương hại đến thế sao? 6 năm trời tôi yêu em mà cũng ko bằng 1 người mới quen em được nửa năm! Tôi đau lắm đau đớn lắm nhưng chắc có lẽ em ko bao giờ biết được,nhiều lúc tôi muốn khóc thật to mà tôi ko dám tôi ko cho phép 1 thằng con trai lại rơi nước mắt,nhưng giờ đây mỗi buổi sáng thức dậy nhứng lúc rỗi tôi lại nhớ đến em tôi ko thể nào quên được vẫn khuôn mặt nụ cười và ánh mắt ấy...Bọn bạn học cùng lớp thì ko đứa nào tin ko đứa nào nghĩ em lại như thế ngay cả tôi còn ko muốn tin cơ mà nhưng nó là sự thật và tôi phải chấp nhận...Giờ đây tôi chỉ biết chúc cho em được hạnh phúc mặc dù tôi ko chắc lắm cái hạnh phúc ấy em có thể có được không vì tôi tin chắc chắn trên đời năy ko ai yêu em hơn tôi,bây giờ tôi ko dám về Hà Nam nữa có lẽ tôi sẽ ở trên Hà Nội này tạp trung vào học tập để quên đi tất cả,mọi thứ diễn ra thật quá nhanh sự đời là thế tuy nhiên không thể đổ lõi hoàn toàn cho số phận,chắc 5 năm 10 năm nữa tôi cũng ko biết là có thể quên được em ko nhưng tôi sẽ cố gắng tôi còn gia đình còn cha mẹ và em tôi,cuối cùng tôi cầu chúc mong em được hạnh phúc...
1 tuần đã trôi qua hôm nay tôi lại về quê hồi sáng được tin mẹ thằng bạn mất thế là tôi về quê ngay nhưng bố mẹ lại bỏa hôm nay cả nhà về quê nội để giỗ cụ đến tối mới lên,mãi sau khi ăn cơm xong đến 8 rưỡi mới lên đến nhà,lấy luôn cái xe máy phóng xuống đón thằng Thành để xuống nhà thằng bạn,ngồi nói chuyện 1 lúc rồi toi về nhà thằng Thành ngủ,sáng hôm sau tôi đi đưa mẹ thằng bạn đưa xong mấy thằng rủ tôi đi uống bia uống xong về nhà tự nhiên nằm lại nhớ đến em,tự nhiên thấy nhớ em nhiều lắm nhớ đến phát điên lên mất,tại sao tôi lại yếu đuối đến thế chứ dẫu biết em ko còn yêu tôi nữa,bạn bè và mọi người đều nói thời gian sẽ làm tôi quên đi tất cả nhưng đến bao giờ mới quên được em đây? Tôi ko biết nữa mặc dù trong lòng vẫn có 1 tia hy vọng nhưng có lẽ chỉ là vô vọng,chiều hôm qua đi qua chỗ làm của em tôi chỉ dám đứng nhìn 1 lúc thật sự lúc đấy muốn chạy đến ôm thật chặt lấy em nhưng làm sao còn có thể như thế được tất cả giờ đây đã là quá khứ rồi phải cố gắng chấp nhận rằng em đã ko còn thuộc về tôi nữa...
|